♫ Wish a lucky star will fall upon you, ...and make your wishes come true ♫
 
IndexPortalTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập









Forum chuyển tới http://chocolandno1.co.cc/ or http://chocoland.byethost6.com/


Như là một cơn gió…( Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả


LoveBaby Rjn
Test mod
    Test mod
Nữ
Age : 23 Registration date : 15/07/2008 Tổng số bài gửi : 553 Đến từ : I'm Back Job/hobbies : and Coming to U Humor :


Bài gửiTiêu đề: Như là một cơn gió…( Tue Jul 15, 2008 10:47 pm
Mẹ vẫn thường mắng tớ vì cái tội nhút nhát. Tớ không nghĩ như thế nên thường… dỗi mẹ. Thế nhưng, cho đến khi gặp cậu, tớ mới biết, đúng là mình đã nhút nhát như thế nào…

Sáng sáng, bố vẫn thường hay chở tớ đến trường. Duy chỉ có hôm ấy, bố bận, vậy là tớ quyết định tự mình đi xe bus. Yên vị trên chiếc ghế cuối cùng còn sót lại, tớ khẽ nhìn ra xung quanh. Và đó cũng là lần đầu tiên tớ nhìn thấy cậu…

Ấn tượng đầu tiên của tớ về cậu chính là cái cách mà cậu… ngủ gật. Mặc dù đã chống tay, nhưng cứ chốc chốc, xe nghiêng bên nọ, nghiêng bên kia, vậy là cậu cũng… nghiêng theo. Có đôi lần, cậu mất đà và… cộp đầu vào cửa kính. Cậu xuýt xoa vì đau, lấy tay xoa xoa lên trán mà mắt vẫn cứ lim dim, mơ màng. Thế rồi chưa đầy một phút sau, có người lại… ngủ ngon lành, lúc xe phanh gấp thì lại.. cộp, lại xoa. Cái dáng vẻ của cậu khiến tớ bật cười. Cậu biết nên xí hổ, và thế là từ ấy không ngủ gật nữa. Mãi đến bây giờ, tớ vẫn thấy “rung rinh” bởi hình ảnh đáng yêu đó đấy!
Ngày hôm sau, bố mẹ từ nhìn nhau lắc đầu, nhún vai không hiểu tại sao tớ cứ đòi… đi xe bus.


Giá mà tớ không nhút nhát, để có thể nói chuyện vui vẻ cùng cậu...
Có lẽ tại chúng mình “có duyên” với nhau lắm, nên tớ lại ngồi sát bên cạnh cậu. Thấy tớ, cậu ngước lên đầy ngạc nhiên. Tớ đã nghĩ, chắc là cậu đang than thở: “Trời ơi số tui xui quá nè, lại ngồi bên cạnh cái người cười mình ngủ gật nữa rồi”.

Và tớ thấy cậu cầm một quyến sách trên tay, lật từng trang chậm rãi. Tớ chưa khâm phục cái sự chăm chỉ ấy được lâu, thì có người lại… ngủ gật, sách rơi luôn xuống đất. Cúi xuống nhặt lên giúp cậu, định bụng lát sẽ trả lại. Cuối cùng thì tớ… quên, cậu xuống xe, bóng cậu khuất tít xa xa tớ mới nhớ mình vẫn còn cầm một quyển sách trên tay.

Hôm trả lại cậu, cũng là lần đầu tiên chúng mình nói chuyện với nhau. Ít lắm, nhưng cũng đủ để tớ không ngủ vì giọng nói thật ấm, và nụ cười có một chiếc răng khểnh của cậu. Cũng từ đó, tớ bắt đầu thấy… nhớ, thấy một ngày ôi sao mà chậm chạp quá đi mất. Chỉ mong đến mỗi buổi sáng, được đi đúng chuyến xe ấy, và lại được gặp cậu mà thôi.

Tự hứa với lòng mình, nhất định tớ sẽ nói chuyện với cậu thật nhiều, sẽ hỏi cậu số điện thoại vào ngày hôm nay. Như là hỏi một người bạn, đây phải ngại ngùng cơ chứ. Thế rồi đứng trước mặt cậu, tim tớ cứ run lên, chân tay luống cuống, câu chữ dường như biến mất sạch trơn. Cậu hỏi chuyện, tớ chỉ ậm ừ, thỉnh thoảng còn “bơ” đi chỗ khác. Là tớ muốn giấu đi “mặt trời” đang ở trên mặt ấy mà…
Thế nhưng, có lẽ cậu lại hiểu rằng tớ… kiêu, tớ không muốn nói chuyện với cậu. Cho đến khi cậu nói: “Tớ làm ấy khó chịu à?”, tớ vẫn nhát gừng đáp lại. Và rồi, tớ thấy mặt cậu hơi buồn, mỗi lần nhìn thấy tớ, cậu chỉ khẽ mỉm cười mà thôi

(sưu tầm)
Xem lý lịch thành viên
Như là một cơn gió…( Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chocoland :: 

-‘๑’- Thế giới giải trí -‘๑’-

 :: 

Choco land - Nghệ thuật sống

-